Lentsikat · Ngày của Người Chết — Día de los Muertos
Miguel Rivera sống cùng cả đại gia đình đông vui của mình. Người thân yêu nhất của cậu là cụ cố Mamá Coco — bà cụ hay cười, đôi mắt luôn ánh lên điều gì đó xa xôi.
Mỗi năm, khi Ngày của Người Chết đến — Día de los Muertos — cả nhà Rivera lại cùng nhau trang trí bàn thờ tổ tiên bằng hoa cúc vạn thọ vàng rực. Tiếng cười nói rộn ràng khắp sân.
Nhưng có một điều cả gia đình đều nhất trí: âm nhạc bị cấm tuyệt đối trong nhà Rivera. Không ai được hát, không ai được đàn. Không bao giờ.
Chỉ có Miguel là không thể hiểu tại sao. Trong lòng cậu lúc nào cũng văng vẳng giai điệu — và người nhạc sĩ cậu ngưỡng mộ nhất trên đời chính là ngôi sao huyền thoại Ernesto de la Cruz.
Mỗi dịp Ngày của Người Chết, Miguel lại được nghe kể câu chuyện buồn về tổ tiên. Ngày xưa, Mamá Imelda đã lấy một người nhạc sĩ. Nhưng ông ấy đã bỏ bà và đứa con nhỏ ra đi theo tiếng gọi âm nhạc — rồi không bao giờ quay về. Mamá Imelda đau lòng, thề sẽ không bao giờ để âm nhạc bước vào nhà mình nữa.
Nhưng Miguel không thể từ bỏ âm nhạc. Cậu lén lút tập đàn guitar trong căn gác xép bí mật của mình, mắt dán vào màn hình tivi chiếu lại những màn biểu diễn của Ernesto de la Cruz.
Hôm đó, trong lúc cả nhà chuẩn bị bàn thờ, chú chó Dante tinh nghịch của Miguel vô tình húc đổ tấm ảnh của Mamá Imelda. Khung ảnh vỡ xuống sàn — và một điều bí ẩn hiện ra.
Trong tấm ảnh cũ kỹ đó, bên cạnh Mamá Imelda là một người đàn ông cầm cây đàn guitar. Mà cây đàn đó… Miguel nhận ra ngay!
Cậu hét lên vui sướng: "Con cũng sẽ trở thành nhạc sĩ!" Nhưng bà nội nghe thấy — và bà đập tan tành cây đàn guitar của cậu. Bộp!
Miguel không chịu bỏ cuộc. Cậu chạy thẳng đến nghĩa địa — nơi có ngôi mộ lớn và nguy nga của Ernesto de la Cruz. Đêm Ngày của Người Chết, nghĩa địa rực rỡ ánh nến và hoa cúc vạn thọ.
Trên mộ Ernesto có trưng cây đàn guitar huyền thoại. Miguel lấy hết can đảm, với tay chạm vào dây đàn và gảy một nốt nhạc…
Chớp mắt — Miguel bị cuốn vào Vùng Đất Người Chết! Xung quanh cậu, những bộ xương rực rỡ sắc màu đang vui mừng đón nhau trong đêm hội.
Nhưng Miguel không thể ở lại đây. Cậu phải được tổ tiên ban phước thì mới có thể trở về nhà trước khi bình minh ló dạng.
Mamá Imelda tìm thấy Miguel — nhưng bà từ chối ban phước với một điều kiện: cậu phải từ bỏ âm nhạc mãi mãi. Miguel không đồng ý và bỏ chạy vào đám đông xương cốt.
Trong lúc hoảng loạn, cậu tình cờ gặp một bộ xương lôi thôi nhưng rất vui tính tên là Héctor. Héctor nói rằng ông biết Ernesto de la Cruz.
Héctor hóa trang cho Miguel thành bộ xương bằng phấn trắng để hai người lẫn vào đám đông và tìm đường đến gặp ngôi sao huyền thoại.
Thời gian cứ trôi. Nếu Miguel không về được trước bình minh, cậu sẽ biến thành bộ xương mãi mãi và không bao giờ trở lại thế giới người sống.
Hai người cố tìm cách vào buổi tiệc lớn của Ernesto nhưng bị chặn lại ở cổng. Miguel quyết định tự mình tìm đường — cậu trốn vào trong khi Héctor bị bỏ lại phía ngoài.
Buổi tiệc tráng lệ. Ánh đèn lung linh. Tiếng nhạc vang lên. Ernesto de la Cruz đứng giữa sân khấu rực rỡ — đúng như trong những giấc mơ của Miguel.
Đám đông chen chúc, Miguel bị xô đẩy và… bộp! — cậu ngã thẳng xuống hồ bơi. Nước cuốn sạch lớp phấn xương trên mặt cậu. Mọi người nhìn thấy một cậu bé thật sự đang đứng giữa Vùng Đất Người Chết!
Ernesto nhìn thấy Miguel và nhận ra sự thật — đây là cháu chắt cố của ông!
Nhưng đúng lúc đó, Héctor cũng xuất hiện — và hai người cũ nhìn nhau. Không khí đột nhiên lạnh lẽo.
Héctor nhìn thẳng vào Ernesto và nói thật trước mặt Miguel:
Ernesto tái mặt rồi tức giận. Ông ta ra lệnh và cả hai bị bắt ném xuống một hố sâu tối tăm bên dưới tòa tháp lộng lẫy.
Dưới đáy hố lạnh lẽo, Miguel và Héctor ngồi bên nhau. Không lối thoát. Bình minh đang đến gần…
Trong bóng tối, Héctor nhẹ nhàng cầm lên một cây đàn nhỏ và bắt đầu hát. Bài hát ngọt ngào, tha thiết — tiếng hát của một người cha gửi cho đứa con gái nhỏ của mình.
Miguel lặng người. Cậu đã nghe bài hát này rồi. Cụ cố Mamá Coco hay nghêu ngao giai điệu này khi còn nhỏ…
Hai người nhìn nhau. Nước mắt lăn dài trên gò má xương của Héctor.
Đúng lúc đó — Mamá Imelda xuất hiện! Bà cưỡi trên con chim đại bàng rực rỡ sắc màu, lao thẳng xuống hố tối để giải cứu hai người.
Mamá Imelda nhìn Héctor — người chồng mà bà đã ghét suốt bao nhiêu năm. Nhưng giờ đây, bà hiểu sự thật. Không phải ông đã chọn âm nhạc thay vì gia đình. Chính Ernesto đã phản bội ông.
Bà và Héctor làm hòa. Hai người cùng đặt tay lên vai Miguel, ban phước cho cậu:
Ánh sáng bình minh ùa tới. Miguel bay về thế giới người sống.
Miguel chạy thẳng đến bên Mamá Coco. Cụ già đang ngồi lặng lẽ, đôi mắt xa vắng như thường ngày. Cậu lấy cây đàn và bắt đầu hát — bài hát của Héctor, bài hát của người cha.
Và điều kỳ diệu đã xảy ra.
Mamá Coco từ từ ngẩng đầu lên. Trong đôi mắt già nua đó, ánh sáng le lói trở lại. Bà nhớ ra. Bà nhớ người cha của mình.
Mamá Coco mỉm cười — nụ cười đẹp nhất mà Miguel từng thấy — và cùng hát tiếp bài hát mà cha bà đã hát cho bà nghe từ thuở bé.
Cả gia đình Rivera hiểu ra rằng âm nhạc không phải là thứ chia cắt họ. Âm nhạc chính là thứ gắn kết họ lại với nhau — qua bao nhiêu năm, qua bao nhiêu thế hệ, qua cả ranh giới giữa cõi sống và cõi chết.
Và lần đầu tiên trong đời, Miguel được tự do ca hát thỏa lòng.
Disney · Pixar · Lentsikat
Coco — Nhớ Mãi Không Quên